Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
Địa điểm ăn uống - Powered by vBulletin
Hướng dẫn sử dụng diễn đàn diadiemanuong.com:


Kết quả 1 đến 9 của 9
Like Tree7Cảm ơn
  • 1 Post By
  • 2 Post By
  • 1 Post By
  • 2 Post By
  • 1 Post By
Like Tree
3525

Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?

  1. #1
    DiaDiemAnUong's Avatar
    Tham gia
    Aug 2010
    Đang ở
    Heaven of Food
    Bài viết
    2,307

    Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?

    Trong vài năm trở lại đây số lượng người VN đi du lịch nước ngoài mỗi năm một tăng nhanh, nhất là những 'mùa' du lịch như hè, Giáng sinh - tết Tây, tết ta... Và cũng từ đây, trong mắt của người nước ngoài, nhiều hình ảnh không hay của người VN đã xuất hiện và ngày càng rõ nét.

    congcong1 - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Một thói xấu thường thấy: tiểu tiện nơi công cộng - Ảnh: Diệp Đức Minh

    Điều này không những tạo nên sự trăn trở của những người bản xứ - nơi mà người Việt đến tham quan mà còn trở thành mối bận lòng của nhiều người có trách nhiệm với văn hóa Việt hôm nay.


    “Xin mời ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu”

    Hè năm ngoái, khi đi du lịch Thái Lan, vào một nhà hàng ăn buffet, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy cái biển ghi chữ tiếng Việt: “Xin mời ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 baht đến 500 baht. Xin cảm ơn!”.

    20140321152842 thai lan - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Biển tiếng Việt cảnh báo việc lấy thức ăn thừa ở một nhà hàng buffet Thái Lan
    20140321152842 than lan  1 - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Cảnh báo của người Việt ở khắp nơi
    20140321152842 singapore - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Bức ảnh tại một nhà hàng ở Singapore là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn minh của người Việt.

    Chuyện ăn uống này đã thành câu chuyện buồn của khách du lịch Việt không chỉ ở Thái Lan mà còn cả ở Singapore. Tại Singapore, biển ghi
    bằng tiếng Việt (và chỉ có duy nhất tiếng Việt): “Lấy vừa đủ ăn”. Quả thật, phải vào tận nơi mới biết tại sao người ta phải trưng những cái biển đấy. Nhà hàng đông khách, ai ai cũng xếp hàng đợi đến lượt mình lấy đồ ăn. Bỗng dưng một cặp đôi người Việt từ đâu ùa tới chen ngang. Những người xung quanh chỉ biết lắc đầu cười. Hai người này lấy những năm, sáu con hàu, trong khi người phục vụ bàn đang tách từng con hàu một cho khách. Vào một nhà hàng khác thì lại gặp một anh người Việt ăn tham, bê mấy đĩa đồ ăn đầy bự về bàn, cứ như kiểu không lấy thì sợ ai “hốt” hết, ăn không hết rồi bỏ bê luôn.Có thể nhìn nhận đây đã trở thành một thói quen xấu của người VN. Một thói xấu gần như khó sửa.

    Người Việt bất chấp cái bụng của mình có thể ăn được bao nhiêu, mà ăn bằng “mắt”, lấy cho sướng tay, kể cả những món ăn lạ, không hợp khẩu vị, và để trên bàn ngồi ngắm nhìn như thành tích, rồi bỏ đi, trong ánh mắt vừa khó chịu vừa kinh ngạc của những người xung quanh. Lý giải cho điều này thật nhiều chuyện phải bàn. Thói quen? Sự nhận thức lệch pha về khả năng ước lượng? Hay sự sang trọng tức thời? Hoặc một yếu tố nào khác?

    “Đi vệ sinh nhớ dội nước”

    Thêm một lần choáng nữa ở nhà vệ sinh khi tôi bắt gặp cái biển to tướng, đánh máy bằng tiếng Việt hẳn hoi “đi vệ sinh nhớ dội nước” được gắn trên một nhà hàng đồi cát trên đất Thái. Vẫn đáng chú ý là chỉ có mỗi tiếng Việt mà không có ngôn ngữ khác.

    Chuyện đi vệ sinh cũng là chuyện tế nhị, và với du khách người Việt thì phải luôn có sự nhắc nhở “giữ vệ sinh chung”, như nhắc trẻ mẫu giáo, nhưng cũng chỉ là “nước đổ lá khoai”. Họ cứ thẳng tiến “vào”, và đi “ra” tự nhiên, để người đến sau phải nhăn mặt bởi những gì người đi trước để lại. Đã có những chuyện cười ra nước mắt ở châu Âu, du khách Việt bị nhốt trong toilet, bởi muốn cửa mở ra thì phải có động tác giật nước xả.

    Còn chuyện xả rác bừa bãi thì nhiều vô kể. Hay gặp nhất là ở sân bay. Có lần tôi đang ở sân bay Đài Loan, vì thời tiết xấu nên bị hoãn chuyến bay lại 2 giờ. Sân bay đông người không đủ chỗ ngồi, rất nhiều người nước ngoài phải đứng. Thế mà một đoàn người Việt, toàn những người trẻ 8X, 9X lôi báo ra trải dưới sàn ngồi, lôi bài ra đánh reo hò ầm ĩ. Đến khi đứng dậy thì báo mỗi chỗ một mảnh, mặc đấy cho nhân viên sân bay dọn dẹp. Đúng hôm ấy, chủ đề tôi chia sẻ lại là: bản sắc văn hóa và mối quan hệ với hành vi ứng xử.

    Bài nói làm tôi ngậm ngùi lâu không hẳn chỉ vì sự cảm xúc quá lên khi trình bày về văn hóa người Việt mà đó là những gì thuộc về lòng tự trọng.

    “Sorry, turn back please”

    Tôi ít khi nói về những gì mình trải qua nếu mình có điều kiện hơn những cá nhân khác dù chỉ là một nhóm. Nhưng kinh nghiệm học tập tại Singapore từ những năm sau đại học khoảng 1999 - 2000 đến những cơ hội tập huấn về tư vấn ở một vài quốc gia như: Philippines, Malaysia hay xa hơn là Đan Mạch thì chuyện ứng xử đặc thù của người Việt vẫn là sự trăn trở tất bật trong suy nghĩ mỗi khi tình cờ gặp đồng hương xa xứ. Vừa mừng, vừa lo vì không biết mình có phải nhạy cảm quá đáng... Hay chuẩn bị gặp một tình huống đặc biệt nào đó trong cuộc sống từ người đồng hương ấy.

    congcong2 - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Dép trong nhà vệ sinh công cộng cũng bị lấy cắp

    Có lần tôi lang thang ở Singapore và tình cờ gặp một sinh viên rất trẻ được một giải thưởng công nghệ. Vốn đang nghiên cứu về nghệ thuật nói trước công chúng, tôi sẵn sàng nhận lời mời để tham gia buổi nhận thưởng của bạn ấy cách trung tâm TP 3 km. Cùng lên chuyến xe taxi do một tài xế người gốc Malaysia lái. Anh ta từ chối thẳng thắn, không chịu chở cả tôi và cậu sinh viên ấy khi hai lần đề nghị cài dây an toàn nhưng chàng trai cứ giả vờ không nghe thấy.

    Tôi hỏi cậu ta không nghe rõ à. Cậu bảo: Nghe chứ, nhưng bên mình có cần cài đâu. Đi có chút xíu cài chi cho mệt. Không chở thì đi xe khác...
    Có lần tôi lang thang ở Disneyland từ sáng sớm đến khuya chỉ để làm một thao tác khá đơn giản. Vốn khi học sau đại học ngành quản trị hành vi trong tổ chức, tôi muốn xem xét hành vi giám sát thương mại ở các khu vui chơi. Chọn Disneyland làm điểm đến, tôi kiên nhẫn chờ đợi, quan sát.

    Mọi sự cứ lặng lẽ trôi nếu như không có cảnh nao lòng và buốt dạ. Một du khách bị tống cổ ra khỏi vị trí cuối cùng khi chuẩn bị được dạo chơi để hàn huyên cùng chị hằng. Người phụ trách giám sát trưng ra bằng chứng là một hình ảnh. Ban đầu, vị khách ấy đứng sau khoảng 8 người khách Tây và 4 trẻ em trong nước (có lẽ là người Hồng Kông hay Trung Quốc). Nhưng hình ảnh ghi nhận từ camera cho thấy anh ta đã len lỏi hai lần để tiến hơn 12 bậc để được lên sớm. Hành vi ấy được thực hiện bằng cách khều người phía trước để ra hiệu tìm người quen, nhưng rồi khi đến vị trí mới, anh ấy lại “sorry” để tiếp tục thực hiện. Và người cuối cùng tìm được cũng không phải người quen.

    “Sorry, turn back please”. Câu hỏi “Anh đến từ VN?” cất lên bởi giọng lơ lớ của cô nhân viên giám sát làm tôi điếng người. Cái đau như vọng từ tiềm thức về hành vi công cộng bị xem thường hay sự xem thường chính mình của người Việt? (Còn tiếp)

    Và một chuyện xấu nữa có thể kể đến là việc đi mua sắm. Người Việt đi du lịch và mua sắm nhưng gần như không có nhiều kiến thức về hàng hóa. Do đó khi mua sắm, nhiều người đã trở thành “trưởng giả học làm sang”, mua sắm vô tội vạ, đua nhau mua theo kiểu “anh có gì ả có đó”, khi mua, lấy hàng chọn hàng vứt bừa bãi lộn xộn, bới tung cả lô hàng... chưa kể chuyện “rình” để ăn cắp vặt.

    Tháng 6.2013, một bức ảnh chụp biển cảnh cáo hành vi ăn cắp vặt có in tiếng Việt (dưới là dòng chữ dịch sang tiếng Nhật) gây xôn xao. Tấm biển cảnh cáo có nội dung: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức”.

    20140321152832 nhat ban - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Biển cánh báo tại một siêu thị ở Nhật Bản.
    20140321152832 dai loan - Trong mắt người nước ngoài, người Việt đang rất "xấu"?
    Cảnh báo ăn cắp của người Việt ở Đài Loan

    Tiếng xấu ngày càng lan truyền mạnh mẽ

    Tất nhiên không thể đánh đồng tất cả người VN đều mang những "tật" trên, nhưng đó cũng là một bộ phận không nhỏ. Và trong mắt không ít người ngoại quốc, nhiều trường hợp khách du lịch VN đã trở thành "con sâu làm rầu nồi canh". Những tiếng xấu về ứng xử thiếu văn hóa của người VN ngày càng lan truyền mạnh mẽ. Sự thụt lùi về văn hóa đang trở thành một tệ nạn lớn đối với thế hệ trẻ của đất nước. Đầu tiên chỉ là sự thiếu tôn trọng cá nhân nhưng sau đó sẽ thành sự thiếu tôn trọng, phân biệt đối xử cho quốc thể. Thử hỏi, với những tiếng xấu về văn hóa đó, làm sao thế hệ trẻ có đủ tự tin để hòa nhập và phát triển đất nước?

    Tính cách có một phần yếu tố di truyền, song một phần lớn khác là do ảnh hưởng của sự giáo dục (trong gia đình, nhà trường) và môi trường xã hội tác động đến. Do đó, tính cách ấy không thể bất biến được. Muốn thay đổi tính cách, con người cần phải đặt trong môi trường nhất định. Nếu như trong một cộng đồng, một xã hội được thắt chặt kỷ cương, đạo đức xã hội, pháp luật nghiêm minh, người thực thi pháp luật không nể nang bất cứ ai, tạo ra xã hội thực sự dân chủ, minh bạch thông tin thì những thói xấu như tham ăn, háo danh, sĩ diện, tùy tiện... sẽ khó có đất mà tồn tại.

    Ngoài ra, xã hội cần có sự tuyên truyền mạnh mẽ về việc chống lại các thói quen xấu đã, đang và có xu hướng được hình thành. Bản thân mỗi cha mẹ cần là một tấm gương sáng để con cái noi theo. Nhà trường cần chú trọng khâu rèn luyện đạo đức, nếp sống, thói quen cho trẻ. Bên cạnh dạy kiến thức, nhà trường và gia đình cần dạy dỗ nhiều hơn về văn hóa giao tiếp và ứng xử. Có như vậy mới góp phần đưa văn hóa VN trở thành một điểm sáng trong mắt bạn bè thế giới.
    PGS-TS Huỳnh Văn Sơn
    (Phó chủ tịch Hội Tâm lý học xã hội VN)

    Thanh Nien

    Những tiếng xấu về ứng xử thiếu văn hóa của người VN ngày càng lan truyền mạnh mẽ. Sự thụt lùi về văn hóa đang trở thành một nạn lớn đối với thế hệ trẻ của đất nước. Đầu tiên chỉ là sự thiếu tôn trọng cá nhân nhưng sau đó sẽ thành sự thiếu tôn trọng, phân biệt đối xử cho quốc thể

  2. Xem thêm review nổi bật khác

  3. #2
    Tham gia
    Feb 2014
    Bài viết
    130
    in chia sẻ một kinh nghiệm: Khi ra nước ngoài, nếu là người tự trọng, bạn dừng bao giờ nhận là người VN (tùy tình hình, bạn có thể nhận là người Lào/Nhật/Đài Loan/Thái Lan/ ...)! Mong rằng vài chục năm nữa mình có thể đàng hoàng nhận là người VN !

  4. #3
    hung2803's Avatar
    Tham gia
    Nov 2011
    Đang ở
    Ho Chi Minh City, Vietnam, Vietnam
    Bài viết
    157
    Nói ko phải chê chứ mình cũng ko dám nhận là Vietnam sau những vụ gần đây. Cứ nhận đại là Thai hay Singapore gì đó....

  5. #4
    Cherish's Avatar
    Tham gia
    Jul 2012
    Đang ở
    Forever in Love
    Bài viết
    4,519
    Chưa kể tới cái trò "VN điểm danh" trên mấy fanpage của người nổi tiếng nước khác, rồi còn chửi thề đủ thứ nữa, vậy mà cũng có 1 đống người VN khác vô like bọn khùng rảnh hơi !

    Nhìn vô NHỤC ko thể tả tụi nó bị đứt dây thần kinh NHỤC rồi hay sao đó

  6. #5
    Anh Túc's Avatar
    Tham gia
    Aug 2014
    Bài viết
    4
    Buồn thật khi ra quốc tế mà không dám nhận là người Việt Nam,chả hiểu mấy con sâu kia nghỉ gì khi khuấy đục nồi canh tự trọng.

  7. #6
    phongnguyen1's Avatar
    Tham gia
    Aug 2014
    Đang ở
    unknown
    Bài viết
    2
    Tôi không đồng tình cách nghĩ của các bạn,chẳng lẽ ta sống ,làm việc tại viet nam khi ra nuoc ngoai thì nhận là nuoc khac,trong mắt họ ta xấu,thế còn mấy ngừoi cho là lich sự thì không dám nhận là nguoi vn,vay sao may ban khong cho ngta thay ngviet dau phai ai cung la bất lịch sự@@,vay may ban dung noi tieng viet nua ,

  8. #7
    solid's Avatar
    Tham gia
    May 2012
    Bài viết
    193
    Ba ngày trước tận mắt mình chứng kiến cảnh 2 thằng khốn vô học chạy xe giật máy ảnh của du khách nước ngoài ngay giờ tan tầm giữa ngã tư Trần Hưng Đạo - Nguyễn Thái Học. Lúc đó đầy người đi đường lẫn mấy ông trật tự đô thị mà toàn đứng trố mắt ra nhìn, nhìn đã xong bu lại bàn tán Thấy cảnh đó chỉ ước 2 thằng dog đó chạy ngang mặt mình cho mình đạp 1 phát nó té xuống đường thì đánh thấy cha nó luôn
    Thời giờ đúng nghĩa như chị bán báo sang nay rao:
    "Thanh Niên còn, Phụ Nữ còn, hết Văn Hóa
    Người Lao Động còn, Công An còn, hết Pháp Luật"

  9. #8
    Zhang Koo's Avatar
    Tham gia
    Jul 2014
    Bài viết
    6
    Xin phép chia sẻ vài câu chuyện cá nhân của mình, tại mình cảm thấy nó cũng liên quan chút tới vấn đề của topic




    1. Xin phép cho mình nói thẳng tí, do nhà mình có chút xíu điều kiện, nên các anh chị của mình được sang nước ngoài sinh sống từ bé, bây giờ các anh chị về đây, lập gia đình và có con, dạy con theo kiểu phương Tây. Chính vì vậy mà cháu mình 6 tuổi vào lớp 1 vẫn chưa biết đọc viết, và cháu nó bị bạn bè hùa lại chê là "thằng ngu không biết chữ" ... Giáo viên chủ nhiệm thì mời phụ huynh lên "trách móc" tại sao không cho học chữ trước, giờ vô lớp ai cũng biết đọc viết hết nên không thể dạy riêng cháu mình được, gợi ý nên đi học thêm. ( mới lớp 1 bắt đi học thêm buổi tối @@ )


    -> Chính vì cái nền giáo dục của VN mình như thế mà bây giờ cứ Tiên Học Văn, Hậu Học Lễ



    -----


    2. Mình từng là bếp phó ở 1 trường quốc tế. Thời gian làm việc ở đó mình được tiếp xúc với môi trường giáo dục khác biệt hoàn toàn, và mình thật sự muốn kiếm thật nhiều tiền để con mình sau này được học ở đó.

    - Các bé 6-7 tuổi vẫn chưa được học gì về văn hoá, chỉ học về năng khiếu và "cách làm người". Nhiều bé chưa biết đọc nhưng lại biết chơi Piano khá giói. Tới giờ cơm trưa và xế, các bé sẽ xếp hàng, tự mình lấy khay cơm, rồi đi theo hàng để nhận cơm, đồ ăn, canh, tráng miệng. Cứ mỗi lần mình múc canh cho 1 bé xong là bé đó sẽ nhìn mình cưới và nói "Cảm Ơn" bằng tiếng Việt, lời cảm ơn chân thành đàng hoàng chứ không kiểu là nói cho có.

    - Ăn xong các bé sẽ tự dùng khăn giấy lau phần bàn mình ngồi rồi đem khay cơm đó đến quầy rửa để gửi, đưa bằng cả 2 tay. Với các bé khoảng trên 10 tuổi, sẽ được chọn học thêm 1 ngôn ngữ, ở đó cũng khá nhiều bé chọn học Tiếng Việt, những bé đó hay ngồi nói chuyện líu lo với mình sau giờ học, lúc đợi phụ huynh đến rước, cực kỳ đáng yêu ♥



    -----



    3. Sau khi nghỉ làm ở đó, mình về phụ gia đình bạn gái cũ quản lý xưởng nấu cơm phần. Mình lo bên mảng trường tiểu học. Buổi sáng ở xưởng làm sẵn từng khay cơm, buổi trưa đến trường dọn sẵn lên bàn để các bé ra ăn, lúc ăn thì các bé cũng có ra xin thêm cơm hoặc canh, chỉ nói gọn lỏn "cho con xin thêm cơm/canh" , múc xong thì đi, 10 bé thì chừng 2 bé nói lời cảm ơn.

    - Và cũng từng vô tình nghe được 1 bà mẹ nói với đứa con của mình : "Con học giỏi thì sẽ kiếm được nhiều tiền, có cơm ngon ăn, có người phục vụ. Còn lưới biếng thì sẽ như các cô chú kia, phục vụ cho các bạn ăn" o.O




    -----



    4. Một lần đi Vũng Tàu chơi, ra công viên, thấy 1 chị bế con mình lên trụ nước sạch công cộng để rửa chân. Trong khi trụ đó người ta xây để cho mọi người uống nước. Mình có lại góp ý nhẹ nhàng là trụ này là nước sạch để uống mà chị, có bảng thông báo ngay trụ.

    Chị ấy bảo : Nó con nít mà em.
    Mình nói : Trụ này cung cấp nước sạch để mọi người có thể uống, chị rửa vậy dính cát đầy ra kìa .
    Chồng chị ấy đi lại xổ 1 tràng : Cái này công cộng, xây bằng tiền thuế, tụi tao có đóng thuế thì tụi tao cũng được xài, xài sao chuyện của tao, mà nhìn mày chắc còn ăn bám gia đình chứ làm gì ra tiền để đóng thuế mà ý kiến ?

    ...


    ( tới khúc sau là khúc bạo lực 18+ nên mình xin phép bỏ qua, tại mình cũng thuộc dạng trẻ trâu nên cũng hơi hung hăng )



    -----



    5. Chuyện là ông mình là bộ đội, ngày xưa ông cũng tham gia gần như tất cả các cuộc kháng chiến. Mình hay đi đánh cầu lông cùng hội cựu chiến binh, các ông bạn già của ông. Hôm bữa lúc nghỉ ngơi, ăn sáng uống cà phê, đọc báo Tuổi Trẻ thấy cũng có bài viêt nội dung tương tự như topic này. Đọc xong mấy ông tặc lưỡi bàn luận :


    - Ngày xưa đi kháng chiến, sống trong rừng rú, chả biết sống chết lúc nào, nhiều người tên mình còn không biết viết, chữ còn không được học thì nói chi đến chuyện học cách sống văn minh lịch sự. Vào giải phóng miền Nam rồi lại càng bỡ ngỡ, nó khác hẳn với cuộc sống nghèo đói ở ngoài đó ( miền Bắc lúc đó ). Dù được sống và làm việc trong Hòn Ngọc Viễn Đông của Châu Á nhưng nhiều người vẫn sinh hoạt như trong rừng, đái bậy, khạc nhổ bừa bãi ...

    - Ừ, thôi thì đời mình dành cho tổ quốc rồi, đời con mình nó cũng chẳng sung sướng, chỉ mong tới lớp cháu chắc, thế hệ trẻ bây giờ nó được giao lưu học hỏi nhiều. Rồi nó thay đổi lối sống, tư duy, suy nghĩ, rồi từ từ VN mình sẽ được văn minh hiện đại như Sing, HongKong ...



    ( Ngồi nghe các bô lão bàn luận mà cứ thấy nhột nhột tại bản thân mình cũng chả tốt lành gì )

  10. #9
    Kitty's Avatar
    Tham gia
    Dec 2010
    Đang ở
    In your heart
    Bài viết
    1,708
    Đúng là mỗi lần đi nước ngoài là không dám nhận mình là người VN luôn á

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •