Thiệt tình là không biết diễn tả làm sao cho hết bức xúc. Bữa đó đi trên Cao Thắng, tính ghé vô Tour mua mấy ổ baguette về ăn với thịt nguội. Nhưng ngẫm nghĩ thấy Breadtalk cũng được nên chạy xe lên chút nữa để ghé vô. Lúc mình vô thì tiệm chỉ có 2 người khách thêm mình nữa là 3. Nhân viên đôn đáo chạy ra mở cửa đón khách xong mình nói là em tìm bánh mì baguette. Chị nhân viên dẫn lại mấy ổ bánh mì cũ, mình sờ vào không thấy giòn nên tính đi ra không mua nữa, thì chị nói là nếu lấy thì để em nướng lại.

Mình thấy cũng ok, nên đứng chờ nhân viên nướng lại, mình loay hoay 1 lát thì thấy 1 cái tiramisu ngon quá, mình tính gọi nhân viên lấy nhưng không thấy ai. Mình đứng chờ 1 lát thì chị nhân viên kia cầm ổ bánh mì ra, mình nói cho em thêm 1 cái tiramisu.

Điều đáng nói thứ nhất là chị nhân viên đó không phải là nhân viên thu ngân, vì nhân viên thu ngân có 2 chị mặc tạp dề màu đỏ đứng trong quầy. Chị nhân viên này cầm ổ bánh mì của mình ra, bấm vô máy 1 cái, xong lúc mình gọi thêm 1 cái tiramisu thì bấm thêm 1 cái nữa, lúc này mình để ý trên mặt của cái máy tính tiền ghi là 65 nghìn. Chị vừa bấm xong thì quay ra lấy cái tiramisu, xong vòng lại cứ nhìn mình tỏ ra dò xét, xong bấm máy thêm 1 lần nữa thì số tiền đó nhảy lên 84 nghìn đồng.

Xui sao lúc đó mình lại có điện thoại, không để ý, chị nhân viên kia bấm máy xong là chạy ra khỏi quầy vô trong bếp, còn lại chị thu ngân thì không thấy bấm bill cho mình, chỉ nói mình thanh toán số tiền là 84 nghìn. Mình đưa tờ 100, nhân viên thối lại. Xong lúc về đến nhà thì mình thấy kì kì, lục tìm lại cái bill trong bao thì không có bill.

Mình cũng không dò xét lại là 2 món đó hết bao nhiêu tiền, nhưng cũng không có giá nào lại gần 100 nghìn chỉ có 2 cái bánh. Mà mình lại cũng không có bill nên chỉ biết nói không có chứng cứ.