Tâm sự bóng đá cùng chuyên gia soi keo ty le
Tôi là người Hải Phòng, là cổ động viên cho câu lạc bộ, nói khách quan tôi chẳng thù hằn hay ghét bỏ ai. Nhưng khi đã là tình yêu với đội bóng quê hương lại là sân nhà. Chẳng có nhẽ cầu thủ chúng tôi nhận thẻ vàng hay thẻ đỏ thì chúng tôi phải hoan hô, vỗ tay với trọng tài à. Với một người với vị trí lẫn vai trò là thuyền trưởng một câu lạc bộ mà phát biểu những câu đại loại thế thì chỉ khiến 2 câu lạc bộ thêm thù ghét nhau chứ không bớt mâu thuẫn chút nào.
Va chạm trong bóng đá đó là điều bình thường và tình huống ngoài ý muốn là luôn có thể xảy ra. Vậy vòng trước Ngọc Tân gãy xương cấp cứu hội cổ động viên Hải Phòng có nói gì không, có trách móc oán thán gì không hay cứ chấn thương là lôi tổng tỷ ra chửi. Còn tình huống ở phút bù giờ, tôi ngồi ngay khán đài và quan sát gần đấy, đó là hành vi ăn vạ của cầu thủ Thanh Hóa.
Chúng tôi luôn vỗ tay tán thưởng cả 2 đội bất kỳ đội nào đá tại Lạch Tray với việc phá bóng ra ngoài sân khi có cầu thủ nằm sân. Tôi vẫn còn nhớ có dịp mà trên các hội cổ động viên bóng đá thèm khát một San Siro ở Việt Nam. Và giờ đây Hải Phòng biến Lạch Tray thành sự thực thì tất cả đều chĩa mũi dùi vào chúng tôi. Các bạn nói và rao giảng đạo lý hay, ước mơ đẹp đẽ nhưng những ngôn từ xuất ra lại ngược với những điều mà các bạn mơ ước. Thật nực cười.
Đúng là những điểm cộng thì không bao giờ thấy ai nói tới, nhắc tới thế nhưng điểm trừ thì vô số kể. Cái năm 2008, lúc ấy tôi lên Hàng Đẫy xem HN T&T cơ bản là công nhân viên của công ty bị đuổi đi, cổ động viên Hải Phòng ngồi còn đông hơn chủ nhà. Rồi câu lạc bộ trùi sụt, dẫn trước thì có mấy câu lạc bộ còn được lượng cổ động viên ngồi lại, nán lại xem từ đầu chí cuối. Có câu lạc bộ nào đi sân khách mà có vài ngàn người đi cổ vũ chưa.
Nếu Hà Nội không có lứa U23 mới và phát triển thành tài ở cấp tuyển quốc gia thì chắc đã có khán giả đông như bây giờ chưa. Hội cổ động viên nào cũng vậy, đã yêu thì yêu cho trót. Còn đã ghét là ghét cả tông ty họ hàng, ghét cả đường đi, lối về. Nên đừng có gây war làm gì vì đơn giản các bạn có nói thế, nói nữa cũng chẳng bao giờ thay đổi. Nơi nào tôn trọng chúng tôi thì chúng tôi sẽ tôn trọng các bạn.